Để có thể tồn tại, Năm Cam đã tổ chức những sòng bạc cò con luôn thay đổi địa điểm và quy luật.
Máu tham nghe thấy hơi tiền là chơi
Tin tức về hàng loạt tên
lưu manh cặn bã của chế độ cũ bị giam giữ ở Chí Hòa, nhân cơ hội ngày
miền Nam hoàn toàn giải phóng đã thoát ra và rục rịch ngóc đầu dậy. Một
số vụ cướp có súng xảy ra trên địa bàn thành phố do những tay sừng sỏ
của giang hồ Sài Gòn gây nên, đã buộc những người có trách nhiệm quyết
định các biện pháp mạnh. Trong đó, những tên thành tích bất hảo được lưu
trong hồ sơ của cảnh sát chế độ cũ, đều lần lượt bị bắt tập trung cải
tạo.
Năm Cam cũng không thoát khỏi đợt tổng
càng quét này. Y bị bắt ở khu vực trung tâm Sài Gòn do chứng nào tật
nấy, lui tới những sòng bạc còn lén lút hoạt động buổi giao thời để kiếm
chác, và không thoát khỏi tai mắt của người dân.
Đưa vào bót cảnh sát quận nhì nằm trên
đường bác sĩ Yersin. Năm Cam hiểu rằng mình đã phạm một sai lầm nghiêm
trọng khi xem thường luật pháp. Y quá chủ quan khi cho rằng những quân
nhân cách mạng quen thuộc với địa đạo và bom đạn trên tuyến lửa Trường
Sơn, khi vào thành phố làm công việc giữ gìn an ninh vốn xa lạ với kinh
nghiệm của họ, sẽ không tài nào biết được hoạt động của các sòng bạc.
Thế mà, y đã phải ngậm ngùi sau cánh cửa tò vò của trại giam.
Quý tử hình, anh ruột của Châu Phát Lai
Em, một để tử thân tín của Năm Cam sau này, đã chết trước mắt Năm Cam vì
lên cơn vật vã do thiếu thuốc phiện. Đó cũng là một trong những lý do
Năm Cam ghét ma tuý một cách khủng khiếp. Y cho biết:
- Con bé Châu, con anh Mười côn lôn và
chị Kiên bị bệnh tiêu chảy kinh niên, bụng ỏng eo, mỗi lúc qua nhà chơi,
anh nhìn thấy nó mà còn tội nghiệp! Vậy mà ông Mười có lo gì được cho
con cái đâu? Tội nghiệp chị Kiên, gặp một ông chồng nghiện oặt người như
ổng, có hưởng được gì cho ra cuộc đời con gái. Rồi thì ông Nô cao giò,
chích đến độ nát hết cả ben, mỗi lần lên cơn phải nhờ vợ là chị Nữa
chích giùm ở cổ, và mỗi lần chích là mỗi lần khóc! Thấy trước mắt anh sợ
lắm!
Nằm giam ở phòng bót cảnh sát quận nhì
được vài tháng, Năm Cam được tha về trong một buổi chiều. Nghe lời một
ai đó bày cho, chị Tư Xẩm và vợ Năm Cam làm đơn đi kinh tế mới. Ngày trở
về, Năm Cam đành chấp nhận giải pháp tình thế này. Gom góp được một số
tiền, Năm Cam bắt đầu lao ra khu chợ trời Huỳnh Thúc Kháng để xoay sở
cho cuộc sống và nuôi con cái. Đứa con gái lớn của y và Trúc, Lan - vừa
thi đậu vào trường Trưng Vương cũng đành giã từ con đường học vấn để
giúp mẹ lo chuyện gia đình. Thọ - con trai độc nhất của chị Tư Xẩm với
Bảy Xi, vốn thông minh và học rất siêng, niềm hy vọng của Tư Xẩm, Năm
Cam… cũng thôi học.
Cả nhà đều tất bật với cuộc sống hệt như
bao gia đình buổi giao thời khác. Đạo, con dì Hai Ngọt cũng đã trở về
hàm trung uý quân giải phóng. Nhờ một người quen có gốc gác ở miền Tây,
chị Tư Xẩm xuống tận xã Mỹ Đức Đông - huyện Cái Bè tỉnh Tiền Giang để
mua lại một mảnh vườn khoảng 3 công đất. Đồng tiền kiếm được ở chợ trời
Huỳnh Thúc Kháng được Năm Cam dồn vào việc trồng và chăm sóc vườn cây ăn
trái. Lúc ấy, những tưởng cuộc đời của Năm Cam sẽ kết thúc em đềm hệt
như bao người khác, như một lão nông tri điền có nhan nhản khắp lục tỉnh
Nam Kỳ.
Cuộc bon chen ở chợ trời sản sinh ra
nhiều người rủng rỉnh tiền bạc. Đôi khi chỉ một hai lời nói ngọt ngào
hoặc một màn kịch đóng khéo léo, đủ để một con buôn chợ trời kiếm chác
được một số tiền gấp mấy lần lương tháng của một công nhân viên chức nhà
nước.
Lúc bấy giờ, Luông điếc đã tái xuất
giang hồ. Tên giang hồ gác sòng điếc tai nhưng hung tợn này, cùng vợ là
Thu Hà - người đàn bà này cũng xuất thân từ giới lưu manh mạt hạng được
gọi bằng hỗn danh Hà trề, ra mở quán càfé cóc ở góc Pasteur - Huỳnh Thúc
Kháng. Năm Cam đặc biệt thích tính tình của Luông điếc nên kết giao rất
thân mật.
Gặp ông trùm Tám Phánh thời mạt vận
Năm Cam nhận ra, những lúc nhàn rỗi,
những ông tướng chợ trời hay lôi bộ bài ra sát phạt. Y hiểu ngay đây
chính là cơ hội kiếm tiền của mình. Năm Cam thuê những căn nhà ở quanh
đó, không quá lâu để thành qui luật, và tổ chức chứa bài lấy xâu. Dĩ
nhiên, số tiền xâu được không lớn như ngày trước do những con bạc ăn
thua không lớn và có giới hạn…
Bất ngờ và cũng là định mệnh, Năm Cam
lại gặp Tám Phánh. Ở miền Nam, ai đã từng cầm cây bài để sát phạt ăn
thua, hẳn đều biết nhân vật này. Ông Tám Phánh là chủ nhân của khách sạn
Kim Thành, lớn nhất khu Chợ Lớn thời trước ngày giải phóng. Thế nhưng,
người ta biết đến ông vì ông là chủ của rất nhiều sẹc. Tổ chức sẹc có từ
đầu thế kỷ 20, thoạt đầu là những tổ chức giải trí với đủ mọi thú vui
kể cả gái đẹp và cờ bạc, do những ông bang trưởng của ngũ bang: Quảng
Đông, Triều Châu, Phước Kiến, Hẹ và Hải Nam đứng ra xin phép chính quyền
thực dân Pháp thiết lập.
Đến khi Bình Xuyên của Bảy Viễn lấn sân
vào các hoạt động ăn chơi của Sài Gòn Chợ Lớn, các sẹc của người Pháp
không đủ tư thế để cạnh tranh với những Kim Chung, Đại Thế Giới và Bình
Khang, nên tự giác lui vào bóng tối. Tiền thu được hằng đêm ở các nơi
chở bằng xe traction từng thùng về đại bản doanh Bảy Viễn chứng tỏ chẳng
có gì lợi nhuận cao hơn nghề tổ chức cờ bạc.
Năm 1955, lợi dụng được quân của Trịnh
Minh Thế quay súng về ủng hộ, Ngô Đình Diệm đã triệt hạ được Bình Xuyên -
Bảy Viễn, đồng thời ngay trong cuộc giao chiến ở cầu Quay - Khánh Hội,
Trịnh Minh Thế cũng bị giết bằng 1 phát carbin từ phía sau.
Các sòng bạc của người Hoa lại mọc lên
như nâm sau mưa. Tất nhiên để có thể tồn tại một cách gần như công khai,
việc hối lộ cho các quan chức đã được thường xuyên và rãi từ trên xuống
dưới. Đến thời "tam đầu chế" Thiệu - Kỳ - Khiêm rồi Khiêm ra đi để
tướng Nguyễn Hữu có lọt vào bộ sậu cầm quyền, sòng bạc của Tám Phánh nổi
lên như một hiện tượng. Bởi lẽ, sòng có sự bảo trợ bằng hình thức "hùn
hạp" của trung tướng Phạm văn Đổng - Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh. Tất cả
Sài Gòn, Chợ Lớn có hơn 30 sòng bạc, không có sòng nào không có "phần
hùn của chú Tám"! Dĩ nhiên, đó là những sòng bạc lớn có đầy đủ những trò
đỏ đen, còn cở sòng bạc như Bảy Xi - Năm Cam, chỉ đáng một nụ cười nửa
miệng của Tám Phánh.
Thế mà, sau nhát chổi cực mạnh của Uỷ
Ban Quân Quản thành phố, những kẻ tạo dựng cơ đồ bằng cách dựa vào thế
lực của chế độ cũ làm ăn phi pháp, đều trở nên trắng tay. Tám Phánh cũng
không thoát khỏi kiếp nạn. Ông ta chỉ còn lại một căn phố lầu nho do
một cô vợ bé bằng tuổi cháu ngoại ông, đứng tên. Thói thường, khi gắn bó
với nhau bằng tiền tài thì khi của cải đội nón ra đi, tình nghĩa bám
vào đâu mà tồn tại? Cô vợ ngang nhiên đem nhân tình trẻ khoẻ đẹp trai để
vào nhà để bày trò trên người ông chồng già thất thế.
Buồn tình, anh Tám bỏ đi lang thang với
thói quen hút thuốc phiện, đã gặp Năm Cam một cách tình cờ. Sự nể trọng
của Năm Cam dành cho Tám Phánh đã làm cho ông già sa cơ lỡ vận hết sức
cảm động.
Thế là, mặc nhiên ông Tám xem Năm Cam
như một truyền nhân duy nhứt để hướng dẫn cho Năm Cam mọi ngóc ngách của
nghề tổ chức sòng bài. Mãi đến lúc này, Năm Cam mới hiểu được vì sao,
bao nhiêu năm ròng rã mở sòng bạc, Bảy Xi cũng không thể trở nên giàu
có! Ông Tám phân tích tường tận mọi thứ, từ tâm lý của các tay chơi bạc
đến thủ thuật vét sạch đến đồng bạc cuối cùng trong túi những kẻ máu mê
bằng đường lối dịu ngọt.
- Tất cả những điều anh nói với em, rất
tiếc đã không còn hợp thời… Anh em mình gặp nhau quá muộn, lúc anh ở
đỉnh cao, em có hưởng được gì đâu mà bây giờ lại thành gánh nặng suốt
đời cho em? Tám Phánh nói với giọng xúc động thực sự.
Từ ngày có "quân sư" Tám Phánh, Năm Cam
thay đổi hẳn cách làm ăn. Y bắt đầu quan hệ rộng hơn trong giới giang hồ
và bọn con buôn chợ trời để bằng mọi cách lôi kéo các con bạc về chơi
với sòng của mình. Để có thể tồn tại trước chính quyền đầy rẫy tai mắt
của nhân dân, theo tham mưu cũa Tám Phánh, Năm Cam tổ chức những sòng
bạc cò con luôn thay đỗi địa điểm và quy luật. Chỉ trong một thời gian
ngắn, Năm Cam ăn nên làm ra và đã mua thêm cả mẫu tây đất vườn ở Cầu Ông
Vẽ - Cái Bè để trồng cam. Một bữa nọ, Năm Cam bị bắt với đầy đủ bộ sậu:
Sáu Nhà, Tám Phánh, bởi một nguyên cớ hết sức vô duyên.
0 comments:
Post a Comment