Pages

Wednesday, 18 November 2015

Trùm xã hội đen Minh "sâm" bây giờ ra sao?

Minh 'sâm' từng khiến nhiều người quan tâm, sau chiến công phá án xuất sắc của lực lượng công an, tin ông "trùm" này bị bệnh, đi chữa trị được nhiều người quan tâm.

Nhiều người tò mò
Để tìm hiểu sâu thông tin, PV tiếp tục về địa phương (Thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) của vị đại gia gỗ này.
 
 
đại bản doanh của minh sâm
"Đại bản doanh" của đại gia Minh "sâm" ở Bắc Ninh.

Khi được hỏi về thông tin bị can Nguyễn Ngọc Minh được cho là đang chữa bệnh, thì những người dân phường Đông Ngàn, nơi bị can Minh "Sâm" từng sinh sống đều lắc đầu không hay biết. Một số khác thì ngập ngừng, e dè khi đề cập tới con người này.
 
Một người dân sống gần công ty của Minh "sâm" cho biết: "Tôi không biết gì về bệnh tật của Minh "sâm". Mấy ngày qua tôi có đọc báo và được biết là Minh "Sâm" đang được điều trị tại một bệnh viện ở Hà Nội. Tôi sống gần đây nhưng cũng không hề biết chút tin tức gì".

Ông N.V.P người dân địa phương cho hay: "Những ngày qua tôi thấy nhiều người bàn tán về chuyện "ông trùm" Minh "Sâm" phải nhập viện để điều trị bệnh, nhưng không biết thực hư ra sao. Sau khi ông Minh "sâm" cùng con gái và con rể bị bắt, chúng tôi không hay biết gì".

Trao đổi với PV, đại diện cơ quan Công an thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh cho biết: "Chúng tôi không nắm được thông tin bị can Nguyễn Ngọc Minh nằm viện để chữa bệnh, và cũng không thấy cấp trên thông báo hay bàn giao bất kỳ điều gì về những vấn đề này."

Chia sẻ với PV, ông Nguyễn Văn Chiến, Phó trưởng đoàn chuyên trách đoàn ĐBQH khóa XIII tỉnh Bắc Ninh, Ủy viên Ủy ban Pháp luật của Quốc hội cho biết, ông cũng chưa nhận được bất cứ thông tin gì liên quan đến việc Minh "sâm" đi chữa bệnh.

Ông cũng cho biết, thông tin Hưng "sóc" tử vong vì bệnh ung thư ông cũng chưa hay.
 
minh sâm
Căn phòng được cho là nơi đại gia Minh "sâm" Bắc Ninh điều trị dược dán giấy màu hồng, bên ngoài không nhìn được vào trong.
Trước đây "ông trùm" từng xuất ngoại chữa bệnh?
Một nguồn tin khác lại cho biết, Minh "sâm" nhập viện để điều trị thoái hóa não. Quá trình điều trị khoảng 2-3 tuần. Thời gian trước đây, khi chưa bị bắt, Nguyễn Ngọc Minh cũng từng được cho là từng phải điều trị bệnh tật ở nước ngoài.

Như trong bài Bí hiểm căn phòng điều trị của 'ông trùm Minh sâm' trong bệnh viện, đã đăng tải chiều qua, những thông tin về tình hình sức khỏe của vị đại gia này rất nhỏ giọt. Thậm chí, chính căn phòng điều trị cũng đầy bí hiểm.

Các phòng bệnh khác đều là cửa kính trong, người ngoài có thể dễ dàng nhìn thấy các bệnh nhân điều trị bên trong. Tuy nhiên, căn phòng của Minh "sâm" được bịt kín bằng một loại giấy dán màu hồng nhạt. Cửa căn phòng luôn được đóng chặt.

Người ngoài không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra trong căn phòng, nơi Minh "sâm" đang điều trị.

Thậm chí, khi PV muốn tiếp cận, lập tức có một người đàn ông tới ngăn cản.

Được biết, tại thời điểm Minh "Sâm" đang phải nhập viện để điều trị bệnh thì Hưng "sóc" nguyên trưởng thôn Phù Khê Thượng, xã Phù Khê, thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh là một đàn em trung thành của Minh "Sâm" cũng vừa qua đời vì căn bệnh ung thư.

Liên quan tới vụ án Minh "sâm" và đồng bọn, tin tức mới nhất từ Cơ quan điều tra (Cục C47, Bộ CA), trong quá trình điều tra, phát hiện Nguyễn Ngọc Minh (Minh "sâm") SN 1960, trú tại Trần Phú, Đông Ngàn, Từ Sơn, Bắc Ninh) bị bệnh nên đơn vị này đã đưa đi chữa bệnh tại một bệnh viện Quân y.

Lộ diện quân "át chủ bài" đứng sau ông trùm giang hồ Năm Cam (1)

Để có thể tồn tại, Năm Cam đã tổ chức những sòng bạc cò con luôn thay đổi địa điểm và quy luật.

Máu tham nghe thấy hơi tiền là chơi
Tin tức về hàng loạt tên lưu manh cặn bã của chế độ cũ bị giam giữ ở Chí Hòa, nhân cơ hội ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng đã thoát ra và rục rịch ngóc đầu dậy. Một số vụ cướp có súng xảy ra trên địa bàn thành phố do những tay sừng sỏ của giang hồ Sài Gòn gây nên, đã buộc những người có trách nhiệm quyết định các biện pháp mạnh. Trong đó, những tên thành tích bất hảo được lưu trong hồ sơ của cảnh sát chế độ cũ, đều lần lượt bị bắt tập trung cải tạo.

Năm Cam cũng không thoát khỏi đợt tổng càng quét này. Y bị bắt ở khu vực trung tâm Sài Gòn do chứng nào tật nấy, lui tới những sòng bạc còn lén lút hoạt động buổi giao thời để kiếm chác, và không thoát khỏi tai mắt của người dân.
Máu tham con người đã làm hại Năm Cam.
Máu tham con người đã làm hại Năm Cam.
Đưa vào bót cảnh sát quận nhì nằm trên đường bác sĩ Yersin. Năm Cam hiểu rằng mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng khi xem thường luật pháp. Y quá chủ quan khi cho rằng những quân nhân cách mạng quen thuộc với địa đạo và bom đạn trên tuyến lửa Trường Sơn, khi vào thành phố làm công việc giữ gìn an ninh vốn xa lạ với kinh nghiệm của họ, sẽ không tài nào biết được hoạt động của các sòng bạc. Thế mà, y đã phải ngậm ngùi sau cánh cửa tò vò của trại giam.

Quý tử hình, anh ruột của Châu Phát Lai Em, một để tử thân tín của Năm Cam sau này, đã chết trước mắt Năm Cam vì lên cơn vật vã do thiếu thuốc phiện. Đó cũng là một trong những lý do Năm Cam ghét ma tuý một cách khủng khiếp. Y cho biết:

- Con bé Châu, con anh Mười côn lôn và chị Kiên bị bệnh tiêu chảy kinh niên, bụng ỏng eo, mỗi lúc qua nhà chơi, anh nhìn thấy nó mà còn tội nghiệp! Vậy mà ông Mười có lo gì được cho con cái đâu? Tội nghiệp chị Kiên, gặp một ông chồng nghiện oặt người như ổng, có hưởng được gì cho ra cuộc đời con gái. Rồi thì ông Nô cao giò, chích đến độ nát hết cả ben, mỗi lần lên cơn phải nhờ vợ là chị Nữa chích giùm ở cổ, và mỗi lần chích là mỗi lần khóc! Thấy trước mắt anh sợ lắm!

Nằm giam ở phòng bót cảnh sát quận nhì được vài tháng, Năm Cam được tha về trong một buổi chiều. Nghe lời một ai đó bày cho, chị Tư Xẩm và vợ Năm Cam làm đơn đi kinh tế mới. Ngày trở về, Năm Cam đành chấp nhận giải pháp tình thế này. Gom góp được một số tiền, Năm Cam bắt đầu lao ra khu chợ trời Huỳnh Thúc Kháng để xoay sở cho cuộc sống và nuôi con cái. Đứa con gái lớn của y và Trúc, Lan - vừa thi đậu vào trường Trưng Vương cũng đành giã từ con đường học vấn để giúp mẹ lo chuyện gia đình. Thọ - con trai độc nhất của chị Tư Xẩm với Bảy Xi, vốn thông minh và học rất siêng, niềm hy vọng của Tư Xẩm, Năm Cam… cũng thôi học.

Cả nhà đều tất bật với cuộc sống hệt như bao gia đình buổi giao thời khác. Đạo, con dì Hai Ngọt cũng đã trở về hàm trung uý quân giải phóng. Nhờ một người quen có gốc gác ở miền Tây, chị Tư Xẩm xuống tận xã Mỹ Đức Đông - huyện Cái Bè tỉnh Tiền Giang để mua lại một mảnh vườn khoảng 3 công đất. Đồng tiền kiếm được ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng được Năm Cam dồn vào việc trồng và chăm sóc vườn cây ăn trái. Lúc ấy, những tưởng cuộc đời của Năm Cam sẽ kết thúc em đềm hệt như bao người khác, như một lão nông tri điền có nhan nhản khắp lục tỉnh Nam Kỳ.

Cuộc bon chen ở chợ trời sản sinh ra nhiều người rủng rỉnh tiền bạc. Đôi khi chỉ một hai lời nói ngọt ngào hoặc một màn kịch đóng khéo léo, đủ để một con buôn chợ trời kiếm chác được một số tiền gấp mấy lần lương tháng của một công nhân viên chức nhà nước.

Lúc bấy giờ, Luông điếc đã tái xuất giang hồ. Tên giang hồ gác sòng điếc tai nhưng hung tợn này, cùng vợ là Thu Hà - người đàn bà này cũng xuất thân từ giới lưu manh mạt hạng được gọi bằng hỗn danh Hà trề, ra mở quán càfé cóc ở góc Pasteur - Huỳnh Thúc Kháng. Năm Cam đặc biệt thích tính tình của Luông điếc nên kết giao rất thân mật.
Sòng bài của Năm Cam được tổ chức rất tinh vi và luôn được cảnh giới nghiêm ngặt.
Sòng bài của Năm Cam được tổ chức rất tinh vi và luôn được cảnh giới nghiêm ngặt.
Gặp ông trùm Tám Phánh thời mạt vận
Năm Cam nhận ra, những lúc nhàn rỗi, những ông tướng chợ trời hay lôi bộ bài ra sát phạt. Y hiểu ngay đây chính là cơ hội kiếm tiền của mình. Năm Cam thuê những căn nhà ở quanh đó, không quá lâu để thành qui luật, và tổ chức chứa bài lấy xâu. Dĩ nhiên, số tiền xâu được không lớn như ngày trước do những con bạc ăn thua không lớn và có giới hạn…

Bất ngờ và cũng là định mệnh, Năm Cam lại gặp Tám Phánh. Ở miền Nam, ai đã từng cầm cây bài để sát phạt ăn thua, hẳn đều biết nhân vật này. Ông Tám Phánh là chủ nhân của khách sạn Kim Thành, lớn nhất khu Chợ Lớn thời trước ngày giải phóng. Thế nhưng, người ta biết đến ông vì ông là chủ của rất nhiều sẹc. Tổ chức sẹc có từ đầu thế kỷ 20, thoạt đầu là những tổ chức giải trí với đủ mọi thú vui kể cả gái đẹp và cờ bạc, do những ông bang trưởng của ngũ bang: Quảng Đông, Triều Châu, Phước Kiến, Hẹ và Hải Nam đứng ra xin phép chính quyền thực dân Pháp thiết lập.

Đến khi Bình Xuyên của Bảy Viễn lấn sân vào các hoạt động ăn chơi của Sài Gòn Chợ Lớn, các sẹc của người Pháp không đủ tư thế để cạnh tranh với những Kim Chung, Đại Thế Giới và Bình Khang, nên tự giác lui vào bóng tối. Tiền thu được hằng đêm ở các nơi chở bằng xe traction từng thùng về đại bản doanh Bảy Viễn chứng tỏ chẳng có gì lợi nhuận cao hơn nghề tổ chức cờ bạc.

Năm 1955, lợi dụng được quân của Trịnh Minh Thế quay súng về ủng hộ, Ngô Đình Diệm đã triệt hạ được Bình Xuyên - Bảy Viễn, đồng thời ngay trong cuộc giao chiến ở cầu Quay - Khánh Hội, Trịnh Minh Thế cũng bị giết bằng 1 phát carbin từ phía sau.

Các sòng bạc của người Hoa lại mọc lên như nâm sau mưa. Tất nhiên để có thể tồn tại một cách gần như công khai, việc hối lộ cho các quan chức đã được thường xuyên và rãi từ trên xuống dưới. Đến thời "tam đầu chế" Thiệu - Kỳ - Khiêm rồi Khiêm ra đi để tướng Nguyễn Hữu có lọt vào bộ sậu cầm quyền, sòng bạc của Tám Phánh nổi lên như một hiện tượng. Bởi lẽ, sòng có sự bảo trợ bằng hình thức "hùn hạp" của trung tướng Phạm văn Đổng - Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh. Tất cả Sài Gòn, Chợ Lớn có hơn 30 sòng bạc, không có sòng nào không có "phần hùn của chú Tám"! Dĩ nhiên, đó là những sòng bạc lớn có đầy đủ những trò đỏ đen, còn cở sòng bạc như Bảy Xi - Năm Cam, chỉ đáng một nụ cười nửa miệng của Tám Phánh.

Thế mà, sau nhát chổi cực mạnh của Uỷ Ban Quân Quản thành phố, những kẻ tạo dựng cơ đồ bằng cách dựa vào thế lực của chế độ cũ làm ăn phi pháp, đều trở nên trắng tay. Tám Phánh cũng không thoát khỏi kiếp nạn. Ông ta chỉ còn lại một căn phố lầu nho do một cô vợ bé bằng tuổi cháu ngoại ông, đứng tên. Thói thường, khi gắn bó với nhau bằng tiền tài thì khi của cải đội nón ra đi, tình nghĩa bám vào đâu mà tồn tại? Cô vợ ngang nhiên đem nhân tình trẻ khoẻ đẹp trai để vào nhà để bày trò trên người ông chồng già thất thế.

Buồn tình, anh Tám bỏ đi lang thang với thói quen hút thuốc phiện, đã gặp Năm Cam một cách tình cờ. Sự nể trọng của Năm Cam dành cho Tám Phánh đã làm cho ông già sa cơ lỡ vận hết sức cảm động.

Thế là, mặc nhiên ông Tám xem Năm Cam như một truyền nhân duy nhứt để hướng dẫn cho Năm Cam mọi ngóc ngách của nghề tổ chức sòng bài. Mãi đến lúc này, Năm Cam mới hiểu được vì sao, bao nhiêu năm ròng rã mở sòng bạc, Bảy Xi cũng không thể trở nên giàu có! Ông Tám phân tích tường tận mọi thứ, từ tâm lý của các tay chơi bạc đến thủ thuật vét sạch đến đồng bạc cuối cùng trong túi những kẻ máu mê bằng đường lối dịu ngọt.

- Tất cả những điều anh nói với em, rất tiếc đã không còn hợp thời… Anh em mình gặp nhau quá muộn, lúc anh ở đỉnh cao, em có hưởng được gì đâu mà bây giờ lại thành gánh nặng suốt đời cho em? Tám Phánh nói với giọng xúc động thực sự.

Từ ngày có "quân sư" Tám Phánh, Năm Cam thay đổi hẳn cách làm ăn. Y bắt đầu quan hệ rộng hơn trong giới giang hồ và bọn con buôn chợ trời để bằng mọi cách lôi kéo các con bạc về chơi với sòng của mình. Để có thể tồn tại trước chính quyền đầy rẫy tai mắt của nhân dân, theo tham mưu cũa Tám Phánh, Năm Cam tổ chức những sòng bạc cò con luôn thay đỗi địa điểm và quy luật. Chỉ trong một thời gian ngắn, Năm Cam ăn nên làm ra và đã mua thêm cả mẫu tây đất vườn ở Cầu Ông Vẽ - Cái Bè để trồng cam. Một bữa nọ, Năm Cam bị bắt với đầy đủ bộ sậu: Sáu Nhà, Tám Phánh, bởi một nguyên cớ hết sức vô duyên.

Cuộc đấu súng nghẹt thở tiêu diệt băng cướp "Anh cả Tây Nguyên"

Đây là băng cướp sử dụng "hàng nóng" nguy hiểm bậc nhất Tây Nguyên. Và không ít chiến sĩ đã phải đổ máu trong chiến dịch "xóa sổ" băng cướp này.

Cướp của nuôi tình
Trong những năm 80 của thế kỷ trước, nhiều băng nhóm tội phạm nguy hiểm đã rủ nhau quy tụ về Đắc Lắc và làm mưa làm gió trên mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió này, gieo nỗi khiếp sợ cho bao người dân lương thiện.

Nổi lên là băng cướp do "đệ nhất côn đồ" Chiến "địa" cầm đầu, tự xưng là "Anh cả Tây Nguyên", chuyên sử dụng "hàng nóng" trong các phi vụ trộm cướp táo tợn và không ngần ngại xả súng chống trả lực lượng chức năng khi bị truy bắt.

Nói về Chiến "địa", hắn tên thật là Nguyễn Công Chiến (SN 1968, trú phường Tân Tiến, TP. Buôn Ma Thuột). Chiến may mắn sinh ra trong một gia đình gia giáo, bố mẹ đều là cán bộ nhà nước, rất để tâm chăm chút, giáo dục con cái nhưng có lẽ "cha mẹ sinh con, trời sinh tính", Chiến lớn lên như cây cỏ mọc hoang rồi sa vào con đường tội lỗi lúc nào không hay biết.

Thủa nhỏ, Chiến thường cùng anh ruột là Nguyễn Công Bắc (SN 1965) trốn học, chơi bời lêu lổng, quậy phá xóm làng. Tuy là em nhưng Chiến tỏ ra lì lợm và bản lĩnh hơn hẳn người anh của mình. 17 tuổi, Chiến "địa" đã "vang bóng" trong giới giang hồ với bề dày "tiền án, tiền sự".
Chiến địa ra sức cướp bóc để cung phụng cho cô tình nhân mèo ướt
Chiến "địa" ra sức cướp bóc để cung phụng cho cô tình nhân "mèo ướt" này
Người trong giang hồ đồ rằng Chiến "địa" là người lạnh lùng, ít nói nhưng sống rất anh cả, quân tử với em út. Bởi vậy, tuy không thâu nạp đàn em lập thành băng đảng nhưng nhiều tay anh chị vẫn nguyện theo phò anh Chiến như đại ca của mình. Tuy nhiên, trong số những đám tay chân ấy, người thật lòng thì ít mà kẻ mượn oai Chiến thì nhiều.

Vì càng ngày càng nhiều băng nhóm tội phạm từ ma túy, mại dâm đến bảo kê, bài bạc... nổi lên xưng hùng xưng bá, cuộc chiến tranh giành lãnh địa trong giới xã hội đen ở Tây Nguyên cũng diễn biến vô cùng phức tạp. Cùng thời với Chiến "địa" còn có Ki Nô biệt danh "thần sét Tây Nguyên", đại ca của một băng cướp khét tiếng khu vực.

Tuy nhiên, sau nhiều lần đấu đầu, hắn phải chịu lép vế Chiến "địa" một phép. Những tay đại ca khác như Bình Hợi, Nu, Hùng... giương oai giễu võ ở đâu chẳng biết nhưng chỉ cần nhác thấy bóng Chiến "địa" đều cun cút vâng lời như chó cụp đuôi.

Rồi một ngày, Chiến "địa" có người yêu. Người yêu chiến là N. một "yêu nữ" có biệt danh "mèo ướt". Trong giang hồ, Chiến ngang tàng, dũng mãnh bao nhiêu thì trong tình yêu, Chiến mong manh, yếu đuối bấy nhiêu.

Chuyện tình của Chiến bắt đầu từ một phi vụ "giang hồ cứu gái hư". Nhân một lần đang ngồi "gặm chân gà", chứng kiến cảnh đôi co giữa một cô gái với 3 gã côn đồ, Chiến bỗng nổi hứng muốn làm anh hùng "giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha" liền xông vào cứu.

Cảm động trước hành động "nghĩa hiệp" đó, "mèo ướt" đã tặng Chiến một chiếc khăn tay thêu tên hai đứa. Thế là, sau vụ ấy, Chiến có người yêu. Đó chính là N. "mèo ướt" nổi tiếng dân chơi miền đất đỏ.

Tướng cướp giang hồ nhanh chóng trở thành một tên nô lệ tình ái trong vòng tay người đẹp. Trùng hợp thay, N. lại là một kẻ "đào mỏ" siêu hạng còn Chiến lại sẵn sàng chết vì tình yêu.

Muốn làm chiếc mỏ "Thạch Sanh" cho N. đào, Chiến "làm việc" bằng 5 băng 10 hồi trước. Hắn điên cuồng cướp bóc, giết người không gớm tay chỉ để cung phụng "nữ hoàng trái tim". Nỗi sợ mang tên Chiến "địa" bao trùm khắp Tây Nguyên.

Liều chết thoát thân
Theo hồ sơ của cơ quan công an Đăk Lăk, ngày 6/8/1987, Chiến bị tuyên án 5 năm tù giam vì tội trộm cắp tài sản. Ngày 20/11/1987, Chiến trốn trại, trở lại giang hồ và trở nên hung hăng gấp bội.

Để đem lại cuộc sống bình yên cho người dân lương thiện, cảnh sát hình sự CATP Buôn Ma Thuột khi đó đã nhiều lần lên kế hoạch và tổ chức chiến dịch truy quét băng cướp nguy hiểm này. Có lần khi bị vây ráp, Chiến đã biến nhà người yêu (phường Thống Nhất, TP. Buôn Ma Thuột) thành lô cốt chống lại lực lượng chức năng.

Chiến cố thủ ở trên gác, dùng súng AK bắn trả lực lượng truy bắt. Các trinh sát bao vây bên ngoài, dùng loa kêu gọi Chiến buông súng đầu hàng nhưng hắn ngoan cố không ra, còn dọa nếu công an ập vào, hắn sẽ giết cả nhà N. và tự sát. Gia đình N. đã thương lượng công an rút quân để bảo toàn tính mạng cho họ.

Phải nói rằng Chiến "địa" đã nhiều lần thoát khỏi sự truy bắt của cơ quan chức năng một cách "thần kỳ" như có khả năng độn thổ. Tuy nhiên, ngày định mệnh của Chiến cuối cùng cũng đến.

Tối ngày 18/4/1988, Chiến cùng đồng bọn gặp anh thương binh Lê Tuấn Kiệt đang đi chơi với nhóm bạn. Thấy anh Kiệt nhìn có vẻ… ngứa mắt, Chiến kiếm cớ cà khịa liền bị anh này dùng nạng gỗ đánh lại rồi tri hô làng nước.

Không may cho tướng cướp "Anh cả Tây Nguyên" là lúc đó, trên đường còn có hai chiến sĩ trinh sát hình sự đang làm nhiệm vụ. Nghe tiếng kêu cứu, hai chiến sĩ liền truy bắt đối tượng. Chiến cùng đồng bọn bỏ chạy thục mạng.

Bị mất mặt với đàn em, Chiến cay cú, thề sẽ trả thù anh Kiệt. 17h ngày 28/4/1988, Chiến cùng người tình "mèo ướt" đi xem phim tại rạp Hưng Đạo. Khi đi, Chiến mang theo khẩu AK, 6 viên đạn và 1 con dao nhọn. Lúc về, đến ngã tư Y Jút – Hoàng Diệu, Chiến gặp anh Kiệt liền đuổi theo truy sát.

Nhận tin báo từ người dân, thiếu tá Văn Ngọc Thi (Sáu Thi), khi đó là Phó phòng CSHSCA tỉnh Đắk Lắk tức tốc chạy xe máy tới hiện trường. Nghe tiếng súng, anh nhảy khỏi xe, lao về phía đối tượng, hô lớn: "Chiến, bỏ súng xuống!" và lập tức bắn một phát chỉ thiên.

Chiến "địa" lạnh lùng quay họng súng nhắm thẳng chiến sĩ Sáu Thi bóp cò không một giây suy nghĩ. Anh Thi nhanh như chớp, rạp người tránh được, liền đó bắn một phát trúng bả vai phải của Chiến. Chiến kêu lên: "Sáu Thi! Chết tôi rồi" và cúi người bỏ chạy. Cùng lúc đó, đồng đội của anh Thi chạy đến ứng cứu nhưng một số đã trúng đạn của Chiến, bị thương.

Thấy Chiến "địa" bắn trả điên cuồng hòng mở đường máu thoát thân, anh Thi liều mình đuổi theo, nhắm tay cầm súng của Chiến bóp cò. Nhưng viên đạn không trúng tay mà đi một vòng quanh mạng sườn của hắn.

Chiến choáng váng, xả đạn như mưa về tứ phía, khói súng khét lẹt bao phủ mờ mịt khắp không gian. Bất chấp nguy hiểm, anh Thi lao đến, bằng một thế võ dũng mãnh nhanh chóng hạ gục tên tướng cướp cứng đầu. Sau này, anh Thi cũng không hiểu sao mình đã sống sót trong cơn mưa đạn của Chiến.

Chiến "địa" bị tóm gọn. Y được chuyển đến điều trị tại trạm xá CA tỉnh Đắk Lắk. Với bản tính không chịu khuất phục, ngay cả khi đang được điều trị vết thương, tên tướng cướp này vẫn điên cuồng tìm cách trốn chạy nhưng bất thành.

Trong những ngày bị giam cầm sau song sắt, có nhiều thời gian để chiêm nghiệm về cuộc đời, thấy lại những gì mình đã làm, những người lương thiện đã vì mình mà điêu đứng, không hiểu Chiến đã có suy nghĩ như thế nào, có chút sám hối nào không?

Và khi nhớ về cô người yêu "mèo ướt", người đàn bà mà Chiến hết mực tôn thờ, cung phụng, hắn sẽ vẫn yêu thương, mê đắm hay bỗng dưng đem lòng oán hận? Nhưng cuối cùng, Chiến đã quyết định tìm đến cái chết.

Chiếc khăn tay của "mèo ướt", hắn vẫn luôn mang theo mình như một kỷ vật thiêng liêng của tình yêu giờ đây được xé ra, kết thành một chiếc dây thòng lọng mà hắn sẽ chui đầu vào để tự kiến liễu cuộc đời tội lỗi của mình.

Chính chiếc khăn ấy đã trói buộc đời Chiến vào mối tình định mệnh với N., chính chiếc khăn ấy đã dẫn dắt Chiến bước sâu vào con đường tội lỗi, và cũng chính chiếc khăn ấy đã thắt nút cuối cho cuộc đời u tối của tên tướng cướp khét tiếng một thời.

Vụ án rúng động Quảng Nam và tục lệ khủng khiếp

Một nhóm phu vàng đã bị những người Cơ Tu ở xã Tà Pơơ, (Nam Giang, Quảng Nam) bắt giữ bởi bị nghi oan là đã giết 1 thầy giáo. Họ đã bị sát hại vô cùng dã man.

LTS: Để thay đổi những tập tục lạc hậu của một số đồng bào dân tộc thiểu số, là hành trình đầy nỗ lực và gian khó, của các cấp chính quyền.

Kể lại câu chuyện rúng động ở Quảng Nam mấy chục năm về trước, để thấy ngày hôm nay, những vùng sâu, xa đã có những bước tiến dài như thế nào cả về vật chất lẫn tinh thần.
 
Ông A Lung Tría nhớ lại hủ tục săn máu lấy đầu người tế thần linh của đồng bào Cơ Tu
Ông A Lung Tría nhớ lại hủ tục săn máu lấy đầu người tế thần linh của đồng bào Cơ Tu
 
Vụ án rúng động trên đã khiến nhiều người nhớ lại một tập tục kinh hãi của người Cơ Tu trước cách mạng ở vùng đất này, tập tục "trả nợ đầu". Đến bây giờ, nhắc lại tập tục này, nhiều người từng chứng kiến vẫn còn khiếp sợ.

Đời không có hậu

Người già ở Tà Pơơ kể lại, trước chính quyền cách mạng được thành lập ở đây, những người Cơ Tu vẫn lao vào những cuộc săn máu vô cùng tàn độc. Những cuộc săn máu ấy đã lấy đi không biết bao nhiêu mạng người, đẩy nhiều làng Cơ Tu vào vòng khốn đốn.

Từ Đà Nẵng, theo Quốc lộ 14B, hướng lên Tây Nguyên, chúng tôi tìm đường về xã Tà Pơơ. Nam Giang trước đây là huyện Giằng, đường đi lại vô cùng khó khăn.

Ngày trước, khi chưa tách thành hai tỉnh Quảng Nam và Đà Nẵng thì ai lên công tác tại huyện Giằng, huyện Hiên (Đông Giang và Tây Giang bây giờ) thì chẳng khác nào "đi đày". Đường lên huyện đã khó, đường vào xã còn khó gấp bội.
 
Ông Kriêng Diệu, Trưởng Công an xã Tà Pơơ (bên phải) kể lại vụ thảm án khiến 18 phu vàng thiệt mạng.
Ông Kriêng Diệu, Trưởng Công an xã Tà Pơơ (bên phải) kể lại vụ thảm án khiến 18 phu vàng thiệt mạng.

Con đường dẫn vào xã Tà Pơơ được mở từ năm 1986 và cũng chính bởi thảm án kinh hãi khiến 18 người bỏ mạng mà con đường phải dừng lại một thời gian.

Vụ án kinh hoàng trên khiến những công nhân làm đường sợ hãi. Họ không dám ở lại Tà Pơơ mà tức tốc trở về đồng bằng.

Tà Pơơ bây giờ đã đổi thay rất nhiều. Trung tâm xã đã có những ngôi nhà kiên cố, những ngôi nhà xây theo kiểu đồng bằng. Những ngôi nhà hình mu rùa, kiểu nhà đặc trưng của người Cơ Tu không còn nhiều nữa.

Theo thân Kriêng Diệu, Trưởng Công an xã Tà Pơơ, chúng tôi tìm đến nhà ông A Lung Tría ở thôn Vinh, người đã được chứng kiến nhiều mùa săn máu và cũng chính là "nhân vật chính" của vụ thảm sát 18 phu vàng trên.

Rất may cho chúng tôi, ông Tría vừa đi chữa bệnh ở trung tâm huyện về.

Năm nay, đã sống qua 90 mùa rẫy, ông Tría là người già nhất bản. Nước da vẫn hồng hào, cái chân vẫn bước vững chãi nhưng không biết bị bệnh gì mà nhiều ngày nay cái bụng ông đau ê ẩm, uống thuốc kiểu gì cũng không đỡ.

Bởi đau đớn, không muốn ai làm phiền, ông Tría không ở nhà chính mà một mình nằm co ro trong căn chòi bé tí tẹo ngay trước nhà với túi gạo đặt trên bụng. Ông bảo, đặt gạo lên bụng ông thấy đỡ đau hơn. Có thể đó là cách chữa bệnh của người Cơ Tu ở đất này.

Trong căn chòi chật trội, nhắc lại chuyện xưa, nét mặt ông Tría thoáng chút hãi hùng. Ông bảo, đời ông lắm nỗi thăng trầm và cuối đời thì không được đẹp giống như bộ phim trên ti vi không có cái kết ngọt ngào.

Nỗi thăng trầm nhiều bi kịch ấy khởi nguồi từ tập tục "trả nợ đầu" đầy kinh hãi.

Ở Tà Pơơ hiếm gia đình nào lại danh giá như gia đình ông thuở trước. Ông Tría theo cách mạng từ sớm. Ông làm liên lạc, rồi làm dân quân, đến năm 1960 đã làm phó bí thư xã.

Sau giải phóng, ông làm bí thư xã và đến khi vụ thảm án kinh hoàng trên xảy ra thì ông vừa rời cương vị Phó Chủ tịch MTTQ huyện Giằng (Nam Giang bây giờ) để nghỉ hưu được vài tháng.

Như những đồng bào Cơ Tu khác, ông Tría có nhiều con. Tuy 9 lần sinh nở nhưng đến giờ ông Tría chỉ còn một người con duy nhất. Ông bảo, thần linh không ưng cái bụng, không thương nên không muốn các con ông ở với ông nên lần lượt tìm đến bắt đi.

Có lẽ, cũng bởi nỗi sợ hãi mơ hồ ấy mà khi người con trai thứ ba, niềm hy vọng của cả gia đình là anh A Lung Nờ, khi đó đang làm giáo viên bị sát hại dã man đã khiến ông đi đến quyết định "đòi nợ đầu" mà đến giờ ông vẫn còn dày vò, ân hận.

Đòi nợ đầu, hủ tục tàn độc

Ông Tría kể, khi cách mạng chưa về, người Cơ Tu ở dưới những tán rừng Trường Sơn này như sống trong hoang dã. Cai trị, thực dân Pháp cũng đặt đồn bốt ở đất này.

Người Cơ Tu khi ấy sống khép kín, lương thực thực phẩm chủ yếu là do săn bắn và làm rẫy. Thỉnh thoảng các lái buôn người dưới đồng bằng ngược sông Bung lên mang theo muối, dầu, công cụ sản xuất, vũ khí để đổi lấy thóc, da thịt thú rừng.
 
hủ tục
Hủ tục "đòi nợ đầu" từng ám ảnh những người Cơ Tu như ông Tría
 
Cạnh các bản làng của người Cơ Tu có người Ve, người Giẻ Triêng. Bởi chưa có chính quyền nên ngay cả các bản làng của người Cơ Tu cũng không đoàn kết như bây giờ. Mỗi làng là một thế giới riêng, một "chiến lũy" riêng và dường như là bất khả xâm phạm.

Ông Tría bảo, nguyên nhân của sự cô lập ấy chính là hệ quả tàn khốc của hủ tục "trả nợ đầu". Theo ông Tría, quan niệm lạc hậu của người Cơ Tu, máu như một sợi dây liên kết giữa người với thần linh.

Muốn thần linh chứng giám, muốn mùa màng tốt tươi, muốn tai ương bị đẩy lùi thì phải dùng máu để tế thần. Bởi vậy, cứ khi dân làng gặp biến cố hay trước những quyết định lớn lao, người Cơ Tu lại lên đường săn máu.

Hủ tục tàn độc này khiến nhiều bản làng ở đây có những những mối thù truyền kiếp. Người làng này "lấy đầu người" của người làng kia và ngược lại.

Ông Tría bảo, khi trong làng có người bị giết hại, bị lấy đầu thì kiểu gì cũng phải trả thù.Quan niệm dã man, vô pháp luật ấy đã đem đến những hậu quả khôn lường.

Vụ án tàn độc

Vào khoảng năm 1944 - 1945, những "giặc mùa" ở một bản làng thuộc xã Đắk Ring, huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum, đã gây ra một thảm án kinh hoàng.
 
Ông Tría kể, ngày đó, người dân bản làng ông cũng như nhiều bản làng khác có giao thương với những người ở Đắk Ring. Những người ở bản làng ấy thường mang những miếng đá đánh lửa sang các bản làng bên này bán.

Một lần đến làng ông, những người bán đá lửa đó đã được dân làng ông dặn rằng chuyến sau phải mang nhiều hàng hơn nữa, mang bao nhiêu sẽ mua hết bấy nhiêu.

Nhớ lời dặn ấy, mấy tháng sau những thương lái đó đã gùi rất nhiều đá đánh lửa tới. Tuy nhiên, dân làng ông lại khước từ, không mua hết.

"Không biết có phải do tức tối vì không bán được hết đá hay vì lý do nợ máu trước đây mà họ đã giết người vô cùng tàn ác", ông Tría nhớ lại. Theo ông Tría thì không chỉ có những người buôn đá ấy mà cả những người trong làng đó đã tìm đến làng ông truy sát.

Ông Tría bảo, vụ án đó đã khiến hơn 30 người làng ông và mấy làng lân cận thiệt mạng. Và, cũng bởi sợ hãi trước sự tàn ác của giặc mùa mà nhiều bản làng đã phải tứ tán, vào rừng hoang sống đời ẩn dật.

Ông Tría kể, sau vụ thảm sát kinh hãi trên, nhiều cán bộ ở dưới xuôi đã có mặt tại địa phương để khuyên giải đồng bào. Họ đã nhiều lần qua lại để vận động mọi người quên đi mối "nợ máu" đó để cùng chung sống trong hòa bình, đoàn kết.

"Cán bộ nói nhiều ngày lắm, nhưng nhiều người cũng không chịu nghe đâu. Họ bảo, làm khác đi không được", ông Tría nhớ lại.

Theo ông Tría, nhờ sự kiên trì vận động của cán bộ, rồi dân làng bên kia phải nộp phạt nhiều con trâu, nhiều lợn, nhiều dê để các làng cúng Giàng, cúng thần linh thì mối thù ấy mới tạm thời nguôi lắng.

"Sau này, dân làng theo cách mạng rồi, có cán bộ dưới xuôi lên rồi thì những mùa săn máu trên không còn nữa. Người Cơ Tu đã không còn lấy máu người để tế lễ thần linh nữa. Cần thần linh phù trợ thì chỉ làm lễ đâm trâu thôi", ông Tría trầm ngâm.

Theo cách mạng, ông Tría là một trong những cán bộ cốt cán của người Cơ Tu ở vùng đất này. Bởi được giác ngộ nên ông cũng là người đi tiên phong trong việc cùng dân làng xóa bỏ những tập tục lạc hậu, trong đó có tục "trả nợ đầu" kinh hãi.

Tuy nhiên, tất thảy những thứ tốt đẹp đó đã bị hắt xuống con sông Bung ngầu đỏ bởi một vụ trọng án kinh hoàng mà chính ông là người trong cuộc.
 

Ông trùm Năm Cam được dân chơi Sài Thành phù trợ thế nào? (2)

Trở về nghỉ ngơi chưa chưa được bao lâu, Năm Cam lại bắt tay vào trong công việc tạo dựng cơ đồ, tất nhiên bằng biện pháp tổ chức cờ bạc.

Mặc cho sự thế xoay vần, Năm Cam vẫn trung thành với sư phụ Tám Phánh và lao vào việc tổ chức cờ bạc. Đi đêm có ngày gặp ma, năm 1982, trùm cờ bạc Năm Cam bị tóm gáy.

Bằng sự nhạy bén của một tay chuyên tổ chức sòng bài, Năm Cam liều mạng giữ chặt cửa chính của căn phòng trên đường Nguyễn Huệ, các con bạc và những tay chân thân tín của Năm Cam có đủ thời giờ tẩu thoát bằng lối thoát hiểm.

Cờ bạc đi liền với gái gú, bồ bịch

Giải thích cho lý do hành vi cam đảm ấy, Năm Cam giải thích bằng giọng kẻ cả:

- Nếu không làm như vậy mà chỉ lo bỏ trốn, bọn con bạc bị bắt cũng khai ra mình. Còn tử thủ để cuối cùng bị bắt, muốn khai sao không được? Sau này, mình có rủ thì ai cũng yên tâm. Nghề cờ bạc là như vậy đó!

Thời gian này, đứa con gái lớn của y đã có chồng và sinh đứa con thứ nhì. Tuy vậy, Lan vẫn cùng mẹ đi thăm nuôi Năm Cam khá đều đặn và huy hoàng chẳng thua gì một ông giám đốc sa cơ! Chàng rể đầu tiên của Năm Cam vốn xuất thân từ giới giang hồ.

Quê gốc ở Bà Rịa - Vũng Tàu, Hiệp lưu lạc vào sống ở Sài Gòn và tham gia cùng các tiểu yêu giang hồ làm nghề giựt dọc với hỗn danh Hiệp Mụn.

Đó chính là nguyên nhân Hiệp được giao cho cư xử với bằng hữu giang hồ sau này. Tư Hòa, chị của Mười côn lôn - sống ở khu Dân Sinh, đã nhận Hiệp làm con nuôi và nâng đỡ Hiệp nhiều trong những tháng ngày hắn lăn lóc ở vỉa hè, mái hiên, góc chợ.

Hiệp lui tới khu Sáu Căn, hẻm 148 Tôn Đản và để ý đến Lan đứa con gái lớn của Năm Cam thường được gọi với tên Điệp, lúc ấy cô gái chỉ mới 17, 18 tuổi.

Trúc hỏi:

- Thằng Hiệp thương con Điệp nhà mình, anh tính sao?

Năm Cam đắn đo một lúc rồi trả lời:

- Thì hỏi con gái mình coi, nếu nó đồng ý thì kêu thằng Hiệp tiến tới!
nam cam
Không ít "kẻ trong giang hồ" vẫn không phục Năm Cam, thậm chí chê trách ông trùm vì đã ... không nghĩ xa cho vợ.
Đám cưới được tổ chức khá đơn giản và sau đó đứa cháu ngoại đầu tiên được Năm Cam quí hơn vàng đã ra đời, Hải - tên đứa cháu, được Năm Cam dồn hết hy vọng đổi đời của mình vào, sau khi những đứa con của y đã tỏ ra không mấy gì sáng sủa trên con đường học vấn.

Khi ở trại Đồng Phú, bằng sự khéo léo gây tình cảm của một tên cờ bạc chuyên nghiệp, Năm Cam sống hết sức ung dung nhàn hạ. Đang còn độ tuổi sung mãn, Năm Cam cũng bắt chước các tay giang hồ đang thụ hình để dòm ngó cưa cẩm một cô gái đang trả nợ nhà nước ở khu giam nữ.

Nga - tên cô gái, khá xinh đẹp trắng trẻo ở độ tuổi 24-25, vốn xuất thân làm nghề nhảy tàu. Nhà ở An Lợi Đông, Nga chèo thuyền cặp mạn các tàu viễn dương để mồi chài các thuỷ thủ khát tình đói sắc.

Nếu có cơ hội, cô gái cuỗm sạch ví tiền và các vật dụng đắt tiền trong các carbin của các chàng thuỷ thủ dại gái để phóng ùm xuống sông giữa lúc đêm khuya. Đó là lý do để Nga có mặt ở trại Đồng Phú để gặp gỡ Năm Cam.

Trong thời gian lẹo tẹo với Nga, vợ Năm Cam và con gái vẫn đến ngủ lại ở trại với y. Để y đừng bận tâm, Trúc dấu biệt mọi thông tin quan trọng không cho chồng hay: ở nhà, cô vợ bé của y đã phải đi làm ở một công ty và công khai đi cùng một gã nhân tình đi về hằng đêm trên chiếc xe gắn máy.

Để có thể tồn tại, chị Tư Xẩm đành phải quay qua chứa bài. Dĩ nhiên mối quan hệ giới hạn của người đàn bà chỉ cho phép thu được một số tiền xâu ít ỏi nhưng cũng tạm sống qua ngày và thăm nuôi em trai.

Được gần một năm, do sự bừa bãi của nam nữ ở trại dẫn đến hàng loạt vụ mang thai ngoài ý muốn của các cô gái đang thụ hình, lãnh đạo trại đã phải quyết định chuyển toàn bộ số tù nữ đi nơi khác! Nga cũng nằm trong số phải ra đi.

Năm Cam bùi ngùi chia tay cô bồ mới và sau khi cho địa chỉ với lời thề non hẹn biển, y dúi vào tay Nga một khoản tiền khá lớn. Sau 16 tháng cưỡng bức lao động, Năm Cam về trước thời hạn được gần 8 tháng. Y hết sức tự hào về việc này và luôn nói một cách úp mở:

- Ở đời, có tiền chưa phải là có tất cả… nhưng tất cả… là vì tiền! Miễn là người hiểu chuyện và có chút đầu óc phán đoán là xong!

Trở về nghỉ ngơi chưa chưa được bao lâu, Năm Cam lại bắt tay vào trong công việc tạo dựng cơ đồ, tất nhiên bằng biệp pháp tổ chức cờ bạc. Có điều, giờ đây vị quân sư duy nhất trong cuộc đời Năm Cam, đã không còn… Ông Tám Phánh, trong lúc y còn đang lặn hụp ở trại Đồng Phú, đã gom góp được một ít tiền, vàng để vượt biên.

Lan và Hiệp mở một điểm bán sơn và vật liệu xây dựng trên đường Calmett. Năm Cam có vẻ hài lòng khi thấy chàng rể có phần chí thú làm ăn. Tuy nhiên, chị Tư Xẩm, đã lôi Năm Cam ra một bên để báo cho em trai một tin xấu:

- Con Mai, chị thấy không được rồi đó… Ai đời chồng đi tù mà ở nhà ngồi sau xe ôm eo ếch trai, người ta coi mình ra gì nữa!

Giận tím mặt, Năm Cam gọi Mai ra một quán nước để hỏi chuyện. Cuối cùng dù muốn hay không, cô gái từng chết mê chết mệt vì miệng lưỡi của Năm Cam cũng phải gạt nước mắt ra đi sau khi đã thanh minh, thề thốt hết lời.
Năm cam
Ảnh minh họa
 
Được đàn anh trợ giúp "móc nối"
Kim Anh - cô nhân tình bé bỏng năm nào, giờ đây cũng đã có chồng có con nhưng thỉnh thoảng vẫn lui tới tìm ông anh, bà chị lối xóm để nối lại chút tình cố cựu.

Năm Cam vẫn không thể quên cô bé lai Tây có sắc vóc bốc lửa nên vẫn tìm cách gạ gẫm. Dĩ nhiên chuyện thầm kín ấy, đâu để cho Trúc có thể bắt gặp quả tang dù không tránh khỏi nghi kỵ.

Thương em trai, Tư Xẩm đã gom góp tự lúc nào để mua sẵn cho Năm Cam một chiếc honda S50 còn mới. Dẫu sao nghề nghiệp của y không thể thiếu phương tiện đi lại. Năm Cam bắt đầu cho việc làm giàu bằng cách lui tới các sòng bạc lôi kéo các tay chơi.

Đó là một ngôi nhà lầu bề thế, tọa lạc ở một ngã ba đông đúc cư dân của con đường Bến Chương Dương, quận 1- nhà của anh Tám Daulphine - tay chơi kỳ cựu nổi danh hào phóng của dân ăn chơi Sài Gòn.

– Sòng của em lúc này làm ăn được không? Anh Tám hỏi Năm Cam trong một lần gặp gỡ trong sòng bạc của Đực Bà Tiều.

– Lai rai sống tạm qua ngày mà anh Tám! - Năm Cam trả lời.

– Sao vậy? Em quen biết tay cò con nhiều mà. Tám Daulphine ngạc nhiên. Hạ nhỏ giọng sau khi nhìn quanh quất.

Năm Cam giải thích:

– Lén lén lút lút chơi mà anh! Tay con cũng ớn… đâu phải như hồi trước giải phóng, cứ lót đều là an toàn. Còn bây giờ, hở chút là bắt, em mới thua gần hai năm nay rồi, anh Tám không biết sao?

Ngẫm nghĩ một lúc Tám daulphine gật gù:

– Chú em thông minh mà không xoay sở được sao?

– Xoay gì được hả anh Tám? Gặp mấy ông nằm hầm chống Mỹ làm công an không! Năm Cam nói với giọng hậm hực.

Tám Daulphine nở một nụ cười khó hiểu rồi vỗ vai Năm Cam nói:

– Đã là người, ai chẳng muốn ăn sung mặc sướng, như vậy, là chú em chưa hiểu gì về cuộc sống muôn mặt rồi!

– Anh Tám nói vậy nghĩa là sao? Năm Cam ngơ ngác hỏi. Chẳng biết y thật tình không hiểu hoặc đó là một thủ đoạn cáo già; nếu hiểu rõ về Năm Cam, có lẽ trường hợp sau mới là chính xác!

– Thôi, để anh giúp chú em! Tám Daulphine nói, rồi nghiêng đầu ra vẻ suy tính, sắp xếp- ông thầy mới Năm Cam nói tiếp:

– Chiều nay khoảng 4 giờ chiều, em đến nhà gặp anh!

Đúng hẹn, Năm Cam tìm đến nhà Tám Daulphine. Trong nhà đã có mặt một người lạ. Nhìn qua cách ăn mặc và cử chỉ, Năm Cam đoán đây có lẽ là một cán bộ có tầm cỡ và rất thân với sư phụ Tám Daulphine.

– Giới thiệu với chú em mày, đây là "thầy" của anh! Tám nói với giọng kính cẩn và đầy chất nịnh bợ. Quay qua Năm Cam, ông ta nói luôn:

– Còn đây là thằng em của em… hiền lành và chịu thương chịu khó lắm nghen anh Ba!

Lần gặp gỡ định mệnh ấy với ông Ba, một sếp cảnh sát đã làm Năm Cam mừng đến phát run. Y hiểu ngay đây là cơ hội bằng vàng để y có thể thực hiện được giấc mộng làm giàu và thâu tóm quyền lực trong giới giang hồ. Tỏ ra là một tên đàn em mẫn cán, tận tụy trung thành với "quí ông thầy", Năm Cam hạ mình một cách chưa từng thấy.
 
Blogger Templates